Suy niệm Tin mừng Chúa Nhật Tuần III - Phục Sinh - Năm A (Lc 24, 13-35)

  • 18/04/2026 21:18
  • “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” (Lc 24, 17).

    1. Bài đọc 1: Cv 2, 14. 22-28

    “Không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong cõi chết”.

    Trích sách Tông đồ Công vụ.

    Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do-thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Israel, hãy nghe những lời này: Đức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay những kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Sau khi bẻ gãy xiềng xích tử thần, Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng Đavít đã nói về Người rằng: 'Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông: vì Chúa không để linh hồn tôi trong cõi chết, và không để Đấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho tôi biết con đường sự sống và cho tôi đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh Chúa'“.

    Đó là lời Chúa.

     

    2.  Đáp ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11

    Đáp: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh (c. 11a).

    Hoặc đọc: Alleluia.

    1) Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: “Ngài là chúa tể con, Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”.

    2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng.

    3) Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ, ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy sự hư nát.

    4) Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời!

     

    3. Bài đọc 2: 1 Pr 1, 17-21

    “Anh em được cứu độ bằng Máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền”.

    Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

    Anh em thân mến, nếu anh em gọi Người là Cha, Đấng không thiên vị ai khi xét đoán mỗi người theo việc họ làm, thì anh em hãy sống trong sự kính sợ suốt thời anh em còn lưu trên đất khách. Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố. Người đã được tiền định trước khi tác thành vũ trụ và được tỏ bày trong thời sau hết vì anh em. Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.

    Đó là lời Chúa.

     

    4.  Tin Mừng: Lc 24, 13-35

    “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” 

     Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca

    13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.

    14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Chúa Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.

    16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

    18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay”.

    19 Chúa Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.

    20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.

    21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.

    22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.

    24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy”.

    25 Bấy giờ Chúa Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!

    26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?

    27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

    28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Chúa Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.

    29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.

    30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.

    32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”

    33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.

    34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn”.

    35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

    Đó là lời Chúa.

     

    5. Suy niệm:  

    Bao hoài bão và mong chờ của các môn đệ khi rời bỏ gia đình, quê hương để bước theo Thầy Giêsu. Thế nhưng giờ đây, trên đường Emmau, hai môn đệ đang rơi vào nỗi thất vọng sâu xa vì cái chết của Thầy mình. Tương lai dường như khép lại; các ông quay trở về quê cũ với tâm trạng buồn chán. Những bước chân trở nên nặng nề, con đường như dài hơn trong nỗi thất vọng. Dù đã có tin báo về việc Chúa sống lại, các ông vẫn chưa thể tin. Vì thế, ngay cả khi chính Đức Giêsu đang đồng hành và trò chuyện với họ, các ông cũng không nhận ra Ngài.

    Chính trong lúc khủng hoảng ấy, Đức Giêsu đã đến và trở thành người bạn đồng hành. Ngài đến đúng lúc – không sớm hơn, không muộn hơn – khi họ đang muốn bỏ cuộc, đang ray rứt về những điều đã qua. “Ngài tiến đến gần và cùng đi với họ”.

    Chúa Giêsu chủ động gợi chuyện: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” rồi sau đó Chúa Giêsu lắng nghe, Ngài lắng nghe nỗi đau, sự thất vọng của hai môn đệ. Họ đã mất hy vọng vào Thiên Chúa, mất niềm tin vào con người. Thầy Giêsu không ngắt lời, không vội sửa sai, nhưng thinh lặng lắng nghe để họ có thể nói ra tất cả. Chính sự cởi mở này là bước cần thiết để họ dần tìm lại niềm tin và hy vọng. Sau khi lắng nghe, Đức Giêsu mới giải thích và soi sáng bằng Kinh Thánh (c.25-27). Ngài giúp họ hiểu ý nghĩa của mầu nhiệm đau khổ mà họ vừa trải qua. Nhờ lắng nghe, Ngài biết đâu là điểm then chốt, đâu là “nút thắt” trong tâm hồn họ, và Ngài giải đáp đúng vào đó. Không chỉ soi sáng trí tuệ, Ngài còn làm ấm lại trái tim đã nguội lạnh. Tình yêu và niềm hy vọng dần được khơi lên. Cuối cùng, Đức Giêsu đồng bàn với hai môn đệ (c.28-31). Ngài giả vờ muốn đi xa hơn để tôn trọng tự do của họ, để họ chủ động mời Ngài ở lại. Và chính trong cử chỉ bẻ bánh quen thuộc, mắt họ mở ra và nhận ra Chúa.

    Qua cuộc đồng hành, Đức Giêsu đã đưa hai ông từ bóng tối của thất vọng đến ánh sáng của đức tin; từ nỗi buồn đến niềm vui; từ khép kín đến dấn thân. Nhờ Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể, hai môn đệ đã nhận ra Chúa và lập tức trở lại Giêrusalem để loan báo Tin Mừng.

    Tâm trạng của hai môn đệ cũng là tâm trạng của nhiều Kitô hữu hôm nay. Trong cuộc sống với muôn vàn khó khăn, có những lúc chúng ta rơi vào khủng hoảng, thất vọng, chán nản và không còn cảm nhận được sự hiện diện của Chúa. Là Kitô hữu, mỗi người chúng ta được mời gọi dừng lại để nhìn lại đời sống đức tin của mình: Đâu là những khó khăn, những thói quen hay những “bóng tối” đang cản trở tôi nhận ra Chúa? Hằng ngày tôi được tham dự thánh lễ tôi có để chúa biến đổi nên giống Ngài không? Khi đứng trước anh chị em đang gặp khó khăn, khủng hoảng, tôi có biết lắng nghe, đồng hành và nâng đỡ họ như Chúa đã làm không?

    Nhìn vào thế giới hôm nay, chiến tranh, hận thù và chia rẽ vẫn đang diễn ra. Nhiều người cảm thấy mất phương hướng và không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Xin Chúa Phục Sinh mở lòng trí chúng ta, để chúng ta nhận ra Ngài trong từng biến cố, trong từng con người mà chúng ta gặp gỡ. Ước gì qua việc tham dự Thánh Lễ và đời sống cầu nguyện, mỗi người chúng ta luôn cảm nghiệm được sự hiện diện sống động và đầy yêu thương của Chúa, để như hai môn đệ Emmau, chúng ta cũng biết lên đường loan báo Tin Mừng cho anh chị em mình.

    Tập sinh ĐMTB

    Bài viết liên quan