Suy niệm Tin mừng Chúa Nhật II - Mùa Chay - năm A (Mt 17, 1–9)

  • 26/02/2026 12:33
  • “Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông”.

     

    1. Bài đọc 1: St 12, 1-4a

    “Abraham, người cha Dân Chúa, được kêu gọi”.

    Trích sách Sáng Thế.

    Khi ấy, Chúa phán cùng Abram rằng: “Ngươi hãy từ bỏ quê hương, họ hàng và nhà cửa cha ngươi mà đi đến xứ Ta chỉ cho. Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn, Ta sẽ ban phúc cho ngươi, cùng làm vinh danh ngươi, ngươi sẽ được diễm phúc. Ta sẽ ban phúc cho ai chúc phúc ngươi, và chúc dữ cho ai chúc dữ ngươi. Mọi dân tộc trên mặt đất sẽ nhờ ngươi mà được diễm phúc”. Abram liền ra đi, như lời Thiên Chúa phán dạy.

    Ðó là lời Chúa.

     

    2.  Đáp ca: Tv 32, 4-5. 18-19. 20 và 22

    Ðáp: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.

    Xướng:

    1) Lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.

    2) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Ngài, nhìn xem những ai cậy trông ân sủng của Ngài, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết và nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn.

    3) Linh hồn chúng tôi mong đợi Chúa: chính Ngài là Ðấng phù trợ và che chở chúng tôi. Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.

     

    3. Bài đọc 2: 2 Tm 1, 8b-10

    “Thiên Chúa kêu gọi và chiếu soi chúng ta”.

    Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Timôthêu.

    Con thân mến, con hãy đồng lao cộng tác với Cha vì Tin Mừng, nhờ quyền lực của Thiên Chúa, Ðấng giải thoát và kêu mời chúng ta bằng ơn thiên triệu thánh của Người, không phải do công việc chúng ta làm, mà là do sự dự định và ân sủng đã ban cho chúng ta từ trước muôn đời trong Ðức Giêsu Kitô, nhưng bây giờ mới tỏ bày bằng sự xuất hiện của Ðức Giêsu Kitô, Ðấng Cứu Chuộc chúng ta, Người đã dùng Tin Mừng tiêu diệt sự chết và chiếu soi sự sống, và sự không hư nát được tỏ rạng.

    Ðó là lời Chúa.

     

    4.  Tin Mừng: Mt 17, 1–9

    “Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông”.

     Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mát thêu.

    1 Khi ấy, Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. 2 Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. 3 Và bỗng các ông thấy ông Môsê và ông Êlia hiện ra đàm đạo với Người.

    4 Bấy giờ ông Phêrô thưa với Đức Giêsu rằng: “Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Môsê, và một cho ông Êlia.” 5 Ông còn đang nói, chợt có đám mây sáng ngời bao phủ các ông, và có tiếng từ đám mây phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!” 6 Nghe vậy, các môn đệ kinh hoàng, ngã sấp mặt xuống đất. 

    7 Bấy giờ Đức Giêsu lại gần, chạm vào các ông và bảo: “Trỗi dậy đi, đừng sợ!” 8 Các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Giêsu mà thôi. 9 Đang khi thầy trò từ trên núi xuống, Đức Giêsu truyền cho các ông rằng: “Đừng nói cho ai hay thị kiến ấy, cho đến khi Con Người từ cõi chết trỗi dậy.”

    Ðó là lời Chúa.

     

    5. Suy niệm: 

    5.1 Suy niệm 1: Thay đổi bản thân

    Sống trong cuộc đời, chúng ta bị ràng buộc bởi nhiều thứ: phong tục làng xóm; não trạng cổ xưa; môi trường xung quanh; sự ích kỷ của bản thân và những thói quen từ nhỏ. Những điều kể trên, có những điểm tốt lành đáng trân trọng, nhưng cũng có những bất cập cần thay đổi. Trong tất cả những điều cần thay đổi, điều khó nhất – mà lại là quan trọng nhất – là thay đổi bản thân. Để chấp nhận thay đổi bản thân, cần có sự can đảm và kiên trì, vì sự thay đổi không bao giờ là dễ dàng.

    Đức Hồng y Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận đã viết: “Bỏ tất cả mà chưa bỏ mình thì bạn chưa bỏ gì cả, vì chính bạn sẽ dần dần quơ góp lại những gì bạn đã bỏ trước đó” (Đường Hy vọng 3). Đức Hồng y cũng viết ở một nơi khác: “Dù có ra khỏi nhà, đi phương xa vạn dặm mà cứ mang theo tất cả tật xấu, thì có khác gì ở nhà đâu? (DHV 5). Quả vậy, thay đổi con người là điều kiện tiên quyết để thay đổi xã hội. Không thể có một môi trường xanh và sạch nếu không có những con người ý thức bảo vệ môi trường. Không thể có một cộng đoàn thánh thiện, nếu mỗi tín hữu không cố gắng để hoàn thiện bản thân. Nhiều khi chúng ta cứ kêu gào đòi thế giới phải thay đổi, nhưng cái gọi là “thế giới” lại là một khái niệm rất tổng quát mơ hồ. Thế giới là tất cả mọi người; tất cả mọi người cũng có nghĩa không một ai. Thế giới bao gồm những cá nhân, và thế giới sẽ thay đổi, khi cá nhân thay đổi.

    Khởi đi từ sự kiện Chúa Giê-su biến hình, Phụng vụ Chúa Nhật II Mùa Chay mời gọi chúng ta “lên núi” để thay đổi bản thân. Đây là một điều kiện thiết yếu để sống Mùa Chay có ý nghĩa.

    Trước hết chúng ta cần thay đổi quan niệm của chúng ta về Thiên Chúa, Đấng chúng ta tôn thờ. Các môn đệ là những người đã theo Chúa một thời gian dài ba năm. Tuy vậy, cái nhìn của các ông về Thầy mình vẫn còn sơ sài, phiến diện và mang tính trần tục. Khi Đức Giê-su nói đến thập giá, các ông bối rối đến mức hoảng loạn. Tại Xê-da-rê Phi-líp-phê, khi nghe Thầy nói về cuộc khổ nạn và sự chết, Phê-rô vội can ngăn và bị Chúa mắng là Sa-tan. Trong khi Chúa nói về cuộc thương khó, thì các môn đệ lại tranh giành xem ai là người lớn nhất, và đòi phải có một vị trí trong tương lai (x. Mt 20,17-28). Cuộc biến hình giúp các môn đệ thanh lọc hình ảnh về Đấng Mê-si-a mà các ông đang có trong đầu. Qua sự kiện biến hình, Chúa Giê-su muốn nói với các ông: Người là Thiên Chúa quyền năng và vinh quang. Người sẽ chịu đau khổ, nhưng sẽ được tôn vinh. Lời Chúa Cha phán từ đám mây, vừa như một lời giới thiệu, vừa như một khẳng định về sứ mạng của Chúa Giê-su trên trần gian. Khi lên núi, tâm trạng ba môn đệ nặng nề chán nản; khi xuống núi, các ông cảm thấy lạc quan vui mừng.

    Tiếp đến, chúng ta cần xem xét lại lòng trung tín của chúng ta đối với Chúa. Một ngày nọ, Áp-ra-ham nghe tiếng Chúa truyền bỏ mọi sự để lên đường đến nơi Ngài sẽ chỉ cho. Chúa không nói ông sẽ đi đâu. Áp-ra-ham cũng không vặn hỏi xem mình sẽ làm gì để sống. Ông tin vào Thiên Chúa, và ông chắc một điều là Chúa chỉ muốn cho ông những điều tốt lành. Xã hội hôm nay tự nhận là vô thần, nhưng trong thực tế, càng ngày càng có nhiều thứ thần tượng. Những ngẫu thần hôm nay là tiền bạc, người nổi tiếng, minh tinh màn bạc hay ngôi sao bóng đá. Trong xã hội tự nhận là văn minh, lại nhan nhản trên mạng những hình thức bói toán mê tín dị đoan. Giữa một rừng những ngẫu tượng đó, Ki-tô hữu làm thế nào để trung tín với Thiên Chúa của giao ước, Thiên Chúa mà Đức Giê-su giới thiệu với chúng ta? Giữa một mớ âm thanh hỗn tạp của những tín ngưỡng khác nhau, làm thế nào để chúng ta chọn lọc ra tiếng Chúa và phân định được thánh ý Ngài? Sự can đảm dám thay đổi bản thân sẽ giúp chúng ta đạt được những điều đó. Như Áp-ra-ham dứt khoát lên đường, mỗi chúng ta cũng cần can đảm lên đường khởi đầu một lộ trình mới. Đó là lộ trình theo Đức Giê-su và luôn phấn đấu để trở nên giống như Người.

    Tin vào Thiên Chúa là tin vào Đấng làm cho cái không thể trở thành điều có thể. Thánh Phao-lô mời gọi người môn sinh của mình là Ti-mô-thê đồng lao cộng khổ trong sứ vụ rao giảng Chúa Giê-su. Nhìn theo nhãn giới trần gian, khẳng định Chúa Giê-su đã chết và đã sống lại là điều không tưởng, vì đi ngược lại với thực tại của thế giới con người. Ấy vậy mà lịch sử đã chứng minh, khởi đi từ một nhóm nhỏ các môn đệ có kiến thức khiêm tốn và địa vị bình dân ở xứ Ga-li-lê-a, Danh Đức Giê-su đã được loan báo cho cả thế giới. Trong xã hội hiện đại hôm nay, nhiều người coi đức tin vào Đức Giê-su như một ảo tưởng không còn hợp thời. Ki-tô hữu là người tin vào sức mạnh của Thiên Chúa và hoạt động của Chúa Thánh Thần. Thiên Chúa có đường lối riêng của Ngài, chúng ta không thể hiểu nổi. Đường lối ấy, thánh Phao-lô gọi là “kế hoạch và ân sủng” của Thiên Chúa. Mặc dù hèn kém và hữu hạn, Ki-tô hữu chúng ta được mời gọi tham gia kế hoạch diệu kỳ ấy.

    Cuộc lên núi của ba môn đệ Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê cần phải cố gắng và chấp nhận mệt mỏi. Tuy vậy, chính trên núi mà các ông đã được chiêm ngưỡng Thầy mình trong một bộ dạng hoàn toàn khác với ngày thường. Cũng chính trên núi này, các ông thay đổi quan niệm về Thầy mình. Mùa Chay thực sự là một cuộc “leo núi”, giúp ta hướng thượng, để nhìn lại mình và can đảm chấp nhận thay đổi bản thân.

    +TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

    Nguồn tin: https://www.tonggiaophanhanoi.org/

    5.2 Suy niệm 2

    Trước khi bước vào cuộc thương khó, Chúa Giêsu thấu hiểu rõ tâm trạng của các môn đệ. Các ông đang sợ hãi và khó chấp nhận con đường Thập Giá. Chính vì thế, Người đã dẫn ba môn đệ thân tín lên một ngọn núi cao và cho các ông được chiêm ngưỡng dung nhan vinh hiển của Người.

    Biến cố Hiển Dung mặc khải căn tính đích thực của Chúa Giêsu: Người chính là Con Thiên Chúa, là Đấng đẹp lòng Chúa Cha và được sai đến trần gian để thi hành sứ mạng cứu độ nhân loại. Sự hiện diện của ông Môsê – đại diện cho Lề luật – và ông Êlia – đại diện cho các ngôn sứ – cho thấy nơi Chúa Giêsu, toàn bộ Kinh Thánh được hoàn tất. Đồng thời, biến cố này cũng nhằm củng cố đức tin cho các môn đệ trước khi họ bước vào thử thách lớn lao của cuộc thương khó.

    Đứng trước dung nhan rực sáng của Chúa, các môn đệ vừa kinh hoàng vừa ngất ngây hạnh phúc đến nỗi Phêrô thốt lên: “Lạy Thầy, chúng con ở đây thì tốt lắm!” Đó là một tâm trạng rất con người: ai cũng muốn ở lại trong vinh quang, trong bình an, không muốn trở về với thực tại gian nan của cuộc sống. Nhưng các môn đệ không thể ở lại trên núi cao mãi. Các ông phải xuống núi để cùng Thầy tiếp tục hành trình loan báo Tin Mừng và tiến về Giêrusalem, nơi Thập Giá đang chờ đợi.

    Trong Kinh Thánh, núi thường là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa, là không gian của cầu nguyện và mạc khải. Vì thế, để có thể gặp gỡ Thiên Chúa, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi “lên núi”, nghĩa là biết rời xa những ồn ào, bận rộn và lo toan của cuộc sống để dành thời gian thinh lặng, lắng nghe và gặp gỡ Chúa trong cầu nguyện.

    “Trải qua đau khổ mới tới vinh quang” chính là con đường mà Chúa Giêsu đã chọn để biểu lộ tình yêu cứu độ. Khi tỏ mình cho các môn đệ trong vinh quang, Người muốn giúp các ông hiểu rằng: làm môn đệ của Chúa không chỉ được chia sẻ vinh quang, mà còn phải bước đi trên con đường Thập Giá. Nhờ biến cố Hiển Dung, cái nhìn và suy nghĩ của các môn đệ được biến đổi, để sau này họ có thể can đảm chấp nhận đau khổ vì Tin Mừng.

    Lời phán từ đám mây: “Đây là Con yêu dấu của Ta… hãy vâng nghe lời Người” không chỉ dành cho các môn đệ năm xưa, mà còn là lời mời gọi dành cho mỗi người chúng ta hôm nay. Đặc biệt trong tâm tình Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa, hoán cải đời sống và can đảm dấn thân bước theo Chúa Giêsu trên con đường tình yêu và hy sinh.

    Lạy Chúa, Mùa Chay là mùa của ân sủng, là thời gian thuận tiện để mỗi người chúng con trở về với Chúa và biến đổi đời sống cho nên giống Chúa hơn.Xin ban cho chúng con ơn sám hối thật lòng và lòng can đảm chạy đến với Chúa để được chữa lành.Xin ánh sáng của Chúa chiếu soi những góc khuất trong tâm hồn chúng con, biến đổi những ích kỷ và đam mê bất chính thành một con tim biết yêu mến Chúa và tha nhân.Xin cho chúng con biết can đảm vác thập giá theo Chúa mỗi ngày, để mai sau được cùng Chúa hưởng vinh quang Phục Sinh.

    Tập sinh ĐMTB

    Bài viết liên quan