Bài giảng của Đức Thánh Cha
Anh chị em thân mến,
Khi Chúa Giêsu bước đi trên con đường thập giá, chúng ta đi theo Người, bước theo dấu chân Người. Và khi cùng Người tiến bước, chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Người dành cho nhân loại, trái tim Người tan vỡ, và cuộc đời Người trở thành món quà của tình yêu.
Chúng ta nhìn lên Chúa Giêsu, Đấng xuất hiện như Vua của hòa bình, trong khi xung quanh Người, chiến tranh đang được chuẩn bị. Người vẫn kiên vững trong sự hiền lành, trong khi người khác náo động trong bạo lực. Người trao ban chính mình như một sự dịu dàng cho nhân loại, trong khi kẻ khác cầm gươm và gậy. Người là ánh sáng thế gian, trong khi bóng tối sắp bao phủ trái đất. Người đến để ban sự sống, trong khi kế hoạch kết án tử dành cho Người đang được thực hiện.
Là Vua hòa bình, Chúa Giêsu muốn hòa giải thế giới trong vòng tay của Chúa Cha và phá bỏ mọi bức tường ngăn cách chúng ta với Thiên Chúa và với nhau, bởi vì “Người chính là bình an của chúng ta” (Ep 2,14).
Là Vua hòa bình, Người tiến vào Giêrusalem trên lưng một con lừa, chứ không phải trên lưng ngựa, ứng nghiệm lời ngôn sứ xưa kêu gọi hãy vui mừng khi Đấng Mêsia đến: “Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi: / Người là Đấng Chính Trực, Đấng Toàn Thắng, / khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, / một con lừa con vẫn còn theo mẹ. / Người sẽ quét sạch chiến xa khỏi Ép-ra-im / và chiến mã khỏi Giê-ru-sa-lem ;/cung nỏ chiến tranh sẽ bị Người bẻ gãy,/ và Người sẽ công bố hoà bình cho muôn dân”. (Dcr 9,9-10)
Là Vua hòa bình, khi một môn đệ rút gươm để bảo vệ Người và chém vào đầy tớ của vị thượng tế, Người lập tức ngăn lại và nói: “Hãy xỏ gươm vào vỏ, vì ai dùng gươm sẽ chết vì gươm” (Mt 26,52).
Là Vua hòa bình, khi mang lấy những đau khổ của chúng ta và bị đâm thâu vì tội lỗi của chúng ta, Người “không mở miệng; như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông” (Is 53,7). Người không vũ trang, không tự vệ, không chiến đấu trong bất kỳ cuộc chiến nào. Người đã bày tỏ khuôn mặt hiền lành của Thiên Chúa, Đấng luôn từ chối bạo lực, và thay vì cứu chính mình, Người chấp nhận bị đóng đinh trên thập giá để ôm lấy mọi thập giá của nhân loại ở mọi thời và mọi nơi.
Anh chị em thân mến, đó chính là Thiên Chúa của chúng ta: Chúa Giêsu, Vua hòa bình. Một Thiên Chúa từ chối chiến tranh, không ai có thể viện dẫn Người để biện minh cho chiến tranh. Người không lắng nghe lời cầu nguyện của kẻ gây chiến, nhưng gạt bỏ họ mà nói: “Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu” (Is 1,15).
Khi nhìn lên Người bị đóng đinh vì chúng ta, chúng ta cũng nhìn thấy những người bị đóng đinh của nhân loại. Trong các vết thương của Người, chúng ta nhìn thấy những vết thương của biết bao người hôm nay. Trong tiếng kêu cuối cùng của Người hướng về Chúa Cha, chúng ta nghe thấy tiếng khóc của những ai bị đè bẹp, tuyệt vọng, bệnh tật, cô đơn. Và trên hết, chúng ta nghe thấy tiếng rên siết của tất cả những ai bị áp bức bởi bạo lực và tiếng kêu của mọi nạn nhân chiến tranh.
Đức Kitô, Vua hòa bình, vẫn còn kêu lên từ thập giá: Thiên Chúa là tình yêu! Hãy xót thương! Hãy hạ vũ khí, hãy nhớ rằng anh em là anh em của nhau!
Với lời của Tôi Tớ Chúa, Đức Giám mục Tonino Bello, tôi muốn phó thác tiếng kêu này cho Đức Maria, Đấng đứng dưới chân thập giá của Con mình và cũng đang khóc dưới chân những thập giá của thời đại hôm nay:
“Thánh Maria, người phụ nữ của ngày thứ ba, xin ban cho chúng con niềm xác tín rằng, bất kể thế nào, cái chết sẽ không còn quyền lực trên chúng con. Rằng những bất công của các dân tộc sẽ đến ngày chấm dứt. Rằng ngọn lửa của chiến tranh đang dần tàn lụi. Rằng những đau khổ của người nghèo đang đi đến hồi kết… Và rằng, cuối cùng, nước mắt của mọi nạn nhân của bạo lực và đau khổ sẽ sớm được lau khô, như sương tan dưới ánh nắng mùa xuân”.
Nguồn tin: https://www.vaticannews.va/vi/
Copyright © 2021 Bản quyền thuộc về HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH THÁI BÌNH
Đang online: 47 | Tổng lượt truy cập: 10,032,237